Có một đóa hoa đồng nở muộn vẫn “vừa đủ” tỏa hương… bạn là Chúc Linh. Người viết dành những từ này cho bạn vì một tính cách thật nhẹ nhàng và ngọt ngào.
Vẫn còn nhớ bài thơ “Đóa hoa đồng nở muộn” tại Én Vàng 2015, y như con người mộc mạc, chân chất miền Tây có trong bạn.
Bạn kể, “mộng lên vô tuyến” từ hồi 6 tuổi mà đến năm 26 tuổi bạn mới toàn tâm toàn ý theo đuổi ước mơ của mình.
Từng bị đuổi việc khi mới ra trường, rồi bán bánh tráng trộn tích góp tiền học lớp MC, hay từ Sài Gòn về Cần Thơ thi MC với vài ba trăm ngàn đồng… Quê bạn ở Hậu Giang ấy chứ? Nhưng bạn chỉ biết Tây Đô nhộn nhịp thế nào khi thi đại học.
Hành trình bạn đi có nốt thăng nốt trầm, giờ nếu ngẫm lại, bạn vẫn thấy mình may mắn “sát ranh… vừa đủ”.
2007, vừa đủ điểm đậu Đại học Kinh tế TP.HCM;
2011, tốp nghiệp vừa đủ xếp loại khá;
2013, giải Tư cuộc thi Tôi là người dẫn chương trình (lần 2 – do Cung Văn hóa Lao động TP.HCM tổ chức), kế hoạch ban đầu chỉ có giải Nhất, Nhì, Ba; cùng năm ấy, bạn vừa đủ vào Top 8 cuộc thi Én Vàng rồi bị loại.
2015, trở lại với Én Vàng HTV, bạn cũng chỉ vừa đủ đạt giải Khuyến khích.
26 tuổi, bạn mới đủ mạnh mẽ bước ra vùng an toàn của mình, dừng lại công việc biên tập để tập trung cho “nghề nói”. Quyết định “thất nghiệp” ấy thật khó, vì ai biết ngày mai sẽ ra sao, liệu mình có trụ nổi với nghề?
Song, ta chỉ có một cuộc đời để sống và một tuổi trẻ để trải nghiệm – tự nói với mình như thế, rồi bạn “nhảy”. May thay, cú nhảy ấy dù không đến đích cuối cùng, nhưng cũng giúp bạn bước sang một trang mới.
27 tuổi, bạn – đóa hoa đồng nở muộn có một mối duyên lành với “người làm vườn”.

Chỉ vậy thôi, với bạn đó là đủ.
Và giờ, bạn lặng lẽ cống hiến – vì niềm đam mê và cũng vì để đáp lại “sự may mắn vừa đủ” mà cuộc sống này đã ban cho.
Đó là câu chuyện được chúng tôi tóm tắt, để viết về một loài hoa tuy nở muộn nhưng lại là điểm nhấn của cuộc đời điểm nhất với trái tim yêu công việc “ dẫn chương trình”.
Ngọc Mai




